Qủy nữ lấy ra thứ gì đó từ trên người, tôi nhìn thì thấy đó là một cái chuông to bằng nắm tay của một đứa bé. Toàn thân tối đen, tôi đưa tay cầm lấy, chiếc chuông này trên tay tôi biến thành một thực thể, tôi không khỏi kinh ngạc, cầm lên lắc lắc, nhưng nó lại không vang.
Tôi cầm nó lên nhìn lần nữa, bên trong chuông giống như là bị bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc vậy, tôi không thể nhìn thấy rõ bên trong.
- Vật này, là anh ta cho cô? Không phải cô nói chỉ gặp anh ta một lần sao. Vậy anh ta cho cô lúc nào?
Tôi nhớ tới những điều quỷ nữ kia vừa nói, nên không khỏi nghi vấn hỏi.
- Đúng vậy, đây là sau khi tôi chết, anh ấy tìm được tôi, giao cho tôi…
- Sau khi cô chết thì cho cô? Vậy khi anh ta đưa thứ này cho cô có nói gì hay không?
- Anh ấy chỉ nói với tôi, nhất định phải giữ gìn vật này thật cẩn thận, bởi vì nếu tôi làm mất nó, vậy sau này sẽ không thể gặp lại anh ấy. Anh ấy còn nói, nếu như lúc nào tôi có thể làm chuông này kêu lên, anh ấy sẽ tới tìm tôi, nhưng mà, nhưng mà tôi chưa bao giờ làm được…
Nữ quỷ nói xong lại trở lên buồn bã, tôi nhíu mày một cái, nhìn cái chuông kia một lần nữa, trong đầu tự hỏi đây rốt cuộc là đồ chơi gì. Y Thắng đem một thứ không giải thích được giao cho một quỷ nữ si mê trông không đáng tin này. Rốt cuộc anh ta muốn làm gì?
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói với quỷ nữ:
- Như vậy đi, tôi cùng cô làm một trao đổi. Cô đem vật này cho tôi, tôi cho cô một lời hứa, đảm bảo tương lai có một ngày, tôi sẽ đưa người cô yêu đến, thế nào?
- Một… lời hứa?
Qủy nữ sững sờ, ngây người nhìn tôi. Hiển nhiên, cô ấy cảm thấy lời hứa của tôi không đáng tin so với cái chuông trân quý kia.
Nhưng cô ấy có cơ hội lựa chọn sao?
Nam Cung Phi Yến không nhịn được nói:
- Chớ dài dòng. Đưa chuông cho chúng tôi, chúng tôi sẽ giúp cô đi tìm người kia, chỉ đơn giản vậy thôi. Làm sao, cô không yên tâm sao?
- Ừ…
Qủy nữ quả thật thành thật, còn gật đầu một cái. Tôi có chút dở khóc dở cười nói với cô ấy:
- Bây giờ cô phải làm theo lời tôi nói, nói cho tôi cái địa chỉ, tôi sẽ đưa tên kia trở lại, tôi nói được là làm được.
Qủy nữ nhìn chúng tôi, cũng tự biết không thể giữ được chuông này, thở dài một tiếng rồi nói:
- Cũng được, mọi người không làm tổn thương tôi, tôi cũng rất biết ơn rồi. Nếu quả thật có thể giúp tôi tìm được anh ấy, vậy thì tôi càng vô cùng biết ơn. Địa chỉ nhà tôi là…
Cô ấy nhanh chóng nói một địa danh, sau đó lại nói cho chúng tôi biết tên của cô ấy, ban đầu gọi là Hàn Mai Mai. Tôi có chút không nói lên lời, chẳng những cô ấy cùng họ với tôi, hơn nữa còn cùng tên với đệ nhất lớp Anh ngữ hồi trung học, thật thú vị…
Cứ như vậy, chúng tôi lấy được cái chuông kỳ quái đó, Hàn Mai Mai làm bộ đáng thương nói, cô ấy muốn ở lại trong trường học, không muốn về nhà, ít nhất ở trong trường học cô ấy còn một chút kỷ niệm, nếu như trở về lại phải sống trong cô đơn. Vả lại, nếu như chúng tôi tìm thấy được người kia cho ấy, thì việc gặp mặt sẽ thuận tiện hơn.
Ở trong trường học tất nhiên là không thể nào, nhỡ như ngày nào đó tôi không có ở đây. Cô ấy lại mắc chứng cũ, lại chạy đến nhà tắm cởi quần áo đi tắm, thì sẽ rất bất lợi cho nam sinh trong trường.
Sau đó suy nghĩ một hồi lâu, Tiểu Bạch nghĩ kế nói, không bằng để cho cô ấy sống trong cái chuông này, nếu như có chuyện gì có thể hỏi cô ấy, gọi ra rất thuận tiện. Quả nhiên là một cách hay, vì vậy tôi để quỷ nữ Hàn Mai Mai này ở trong chuông, cô ấy cũng rất vui vẻ, thu nhỏ thân thể lại, rồi vào bên trong chuông, tôi lại đem chuông cất trong túi càn khôn là xong.
Cho dù chuyện của quỷ nữ này coi như đã xong, tôi nhớ hôm trước cùng Nam Cung Phi Yến gặp Thường Khánh, cô ấy từng nói phát hiện thấy tình hình ở ký túc xá có gì đó không ổn, vì vậy hôm đó tôi đã hỏi cô ấy phát hiện được cái gì. Nam Cung Phi Yến nói, chuyện cô ấy phát hiện không phải chuyện này, mà là ở bên ngoài ký túc xá nữ, có người đang rình trộm, nhưng đến khi cô ấy đi qua kiểm tra, thì bóng người kia đã biến mất không thấy đâu.
Chợt lóe đã biến mất, không cần phải nói nhiều, đây nhất định không phải nhân loại. Tôi hỏi Nam Cung Phi Yến người đó có phải quỷ nữ Hàn Mai Mai không, nhưng Nam Cung Phi Yến lắc đầu nói, đó là một người đàn ông.
Đàn ông? Tôi nhất thời ngây người, chẳng lẽ ngoài trừ Hàn Mai Mai, trong ký túc xá nữ này còn có thứ khác?
Tôi lại hỏi cô ấy, có phải đã nhìn nhầm hay không, hoặc cũng có thể là một nam sinh nào đó đi rình trộm thì sao?
Nam Cung Phi Yến chỉ nói một câu: Đó là tầng bốn.
Tôi không nói lên lời, xem ra, trường học này có vấn đề.
Nhưng mà chuyện đó nói sau, hiện tại tôi không có nhiều thời gian để quan tâm đến việc này. Sau khi làm xong tất cả mọi việc này, nhìn lại thời gian thì cũng đã sắp đến rạng sáng.
Tôi vội vã chạy đến trạm xe lửa, nhờ Nam Cung Phi Yến chăm sóc Tiểu Bạch dùm, chậm nhất là ba ngày tôi sẽ trở lại.
Vốn Tiểu Bạch cũng muốn đi cùng tôi, nhưng mà hai ngày qua trong trường xảy ra rất nhiều chuyện, tôi có chút không yên tâm, mà Nam Cung Phi Yến cũng không thể thời thời khắc khắc trông coi trường được, Tiểu Bạch có kỹ năng của gia tộc thiên sư, nên tôi tin cho dù có vài ma quỷ gây chuyện, cậu ấy cũng có thể giải quyết.
Nhưng mà trước khi đi, tôi nhìn người Tiểu Bạch ướt nhẹp còn chưa kịp thay quần áo, bỗng nhiên có chút buồn cười, nói:
- Tiểu tử, cậu được a, còn biết hát “Dạ lai hương”, trước kia sao tôi không phát hiện ra cậu còn thiên phú này chứ.
Tiểu Bạch cười nói:
- Đó không phải là nhanh trí sao, lúc ấy em cũng là thấy nữ quỷ kia đáng thương, nên muốn giúp cô ấy một tiện, nhân tiện, đùa với mọi người một chút…
Cuối cùng thì chuyến tàu cũng chậm rãi khởi hành, ba giờ sáng, trời vẫn còn nhá nhem tối, tôi ngồi trên xe, nhìn ra ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lóe lên ánh đèn, trong lòng thầm nghĩ, chỉ mong Dương Thần ở nhà, vậy thì chuyến đi này của tôi sẽ rất suôn sẻ.
Lăn lộn hơn mười giờ, cuối cùng tôi cũng đặt chân đến con đường nhỏ bên ngoài ngôi làng của Dương Thần ở. Nhớ lại thì đây đã là lần thứ ba tôi tới nhà cậu ấy, không biết lần này, sẽ trải qua như thế nào.
Cánh cửa quen thuộc đang ở trước mắt, tôi bước nhanh về phía trước, đưa tay đập cửa, nhưng gõ nửa ngày, cũng không thấy có tiếng đáp lại. Tôi không khỏi nghi ngờ, hét vào bên trong mấy tiếng, nhưng vẫn không có ai đáp lại, tôi không nhịn được nên leo tường nhảy vào trong sân.
Vào trong sân tôi mới biết, cái cửa kia đã sớm bị khóa lại từ bên trong, tiến lên nhìn kĩ, cái khóa kia đã bị phủ bởi một lớp bụi, không biết đã đóng bao lâu.
Trong lòng tôi có chút lo lắng, sợ là đã xảy ra chuyện, ở trên xe lửa tôi cũng chỉ lo lắng chuyện này, quả nhiên là vẫn tới. Tôi xoay người đi đến gian nhà chính, vừa đi đến cửa, không ngoài suy đoán của tôi, cũng bị khóa cửa.
Kỳ quái, Dương Thần khóa trái cửa, vậy cậu ta đi ra bằng cách nào?
Tôi lại kiểm tra một lần nữa, xác nhận chắc chắn không có người, lúc này mới leo tường nhảy ra ngoài, không ngờ đúng lúc xuất hiện một người qua đường, làm cho người kia giật cả mình, tôi vội giải thích với anh ta, tôi là bạn học của Dương Thần, hôm nay tới thăm anh ấy, nhưng anh ấy không ở nhà, lúc nãy lo lắng cho anh ấy xảy ra chuyện nên mới cuống cuồng nhảy vào. Sau đó tôi hỏi người kia có biết Dương Thần đi đâu hay không.
Người nay nhìn tôi nửa ngày, mới dùng giọng nghi ngờ hỏi tôi, họ của tôi là họ Hàn?
Tôi liền vội vàng gật đầu, tôi dĩ nhiên họ Hàn, người này mới nói, Dương Thần trước khi đi đã nói, nếu như có một người họ Hàn đến tìm anh ấy, thì hãy bảo rằng anh ấy đi xa, nhanh nhất là ba tháng, lâu nhất là nửa năm mới trở về.
Tôi lại hỏi anh ta, Dương Thần rời đi lúc nào, anh ta nói gần khoảng một tháng rồi. Tôi vỗ trán một cái, làm sao lại khéo như vậy chứ, tôi vừa tới thì anh ấy lại đi, ngay cả điện thoại cũng không gọi. Tôi đã hứa với Thường Khánh nhanh nhất là ba ngày, chậm nhất là năm ngày, sẽ có tin tức cho anh ấy. Kết quả Dương Thần còn tàn nhẫn hơn, nhanh nhất là ba tháng, chậm nhất là nửa năm, tôi đoán, tôi không thể đợi cậu ấy quay lại được rồi.
Không nghĩ tới chạy ngàn dặm tới lại nhận được kết quả như vậy. Tôi không khỏi chán nản, lại hỏi người kia, Dương Thần có nói đi đâu hay không. Người kia lắc đầu nói, lúc đi Dương Thần đi rất gấp, hơn nữa còn đi cùng với một người phụ nữ.
Tôi vội hỏi tướng mạo người phụ nữ kia, nhưng anh ta chỉ lắc đầu nói, người phụ nữ kia mang khăn che chặt, mặc áo xanh, không thấy rõ hình dáng.
Mang khăn che mặt, mặc áo xanh, trong đầu tôi chợt hiện lên một bóng người.
Chanh Nguyệt!
Cũng chính là sư muội của Y Thắng, là cô em có đôi mắt đỏ có thể phát ra tia laser…
Tôi túm lấy người kia, muốn hỏi tiếp, nhưng lần này anh ta cái gì cũng không nói được, anh ta nói chỉ biết những thứ này, bởi vì Dương Thần là hàng xóm cũ, quan hệ trước kia cũng không tệ, cho nên anh ta thỉnh thoảng mới đến kiểm tra.
Tôi đành phải để anh ta rời đi, trong lòng thầm suy nghĩ, Dương Thần đi cùng sư muội của Y Thắng, còn đi rất gấp, bọn họ sẽ đi đâu đây?
Còn nữa, Dương Thần là chủ động đi theo, hay là bị uy hiếp?
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo